Call us: 0967.365.665 Hỗ trợ 24/07 muadulich@gmail.com

TUỔI TRẺ ĐỪNG LÔNG BÔNG NỮA

Đăng bởi Admin trong Việc làm 585
Giai đoạn từ 18 đến 35 là độ tuổi vàng cho lao động, cho hoài bão, cho những vấp ngã của cuộc đời và sự thành công bước đầu. Ở độ tuổi này nên khai thác hết những tiềm năng, khả năng sáng tạo cua bản thân các bạn nhé.

CHIA SẺ CỦA MỘT CỰU HỌC SINH

Tôi còn nhớ như in cái cảm giác năm đó, những ngày đầu làm thủ tục và học tiếng tại trung tâm. Hồi ấy trung tâm chưa nhiều học viên nên tôi học trong một con ngõ nhỏ, căn nhà 4 tầng với sân thượng rộng rãi. Lúc mới xuống lúc nào cũng có cảm giác nhớ nhà, rồi sợ không theo kịp các bạn.
 
Rồi mọi thứ cũng quen dần, tôi bắt đầu làm quen với nhiều bạn mới, kiếm cho mình được vài người bạn thân và cũng thấy mình mạnh mẽ lên nhiều, không còn buồn hay nhớ nhà nữa. Buổi sáng chúng tôi dậy sớm lên sân thượng tập thể dục cùng thầy, rồi sau đó vào tiết học, buổi trưa ăn cơm đúng giờ rồi nghỉ trưa sau đó là tiết học buổi chiều, tối thì ôn bài rồi đi ngủ. Ăn uống và sinh hoạt điều độ nên tôi thấy mình khỏe ra rất nhiều.
 
Được khoảng 2 tháng thì tôi quen hẳn với cuộc sống thành phố, bắt đầu có những cuộc liên hoan, đi chơi. Có hồm về muộn trung tâm khóa cửa thì lại vào quán internet đối diện ngủ qua đêm, mà chẳng phải tôi, hồi ấy chẳng biết sao mà đêm xuống quán internet lại nhộn nhịp vậy, người ngủ la liệt ở quán cũng nhiều, người chơi game thâu đêm cũng chẳng ít, không biết những đứa trẻ đó ở đâu đến, có khi chúng ngồi cả ngày ở đó cũng nên.
 
Chơi mãi rồi cũng đến lúc hết tiền, bố mẹ gửi xuống chỉ đủ tiền học nên tôi chẳng dám xin thêm, mấy đứa rủ nhau đi làm thêm kiếm chút tiền tiêu vặt, hồi ấy gần trung tâm có một nhà hàng đang tuyển nhân viên. Chúng tôi đến xin việc thì được nhân ngay nhưng phải làm ban đêm từ 18h30 đến 3h sáng. Mấy đứa nghĩ mình đang trẻ khỏe thế này chắc sẽ chịu được. Mới đầu ai cũng hào hứng, làm chẳng thấy mệt, được khoảng 1 tháng chúng tôi bắt đầu thấy cực khổ là thế nào. Những hôm khách đông mấy thằng vừa bưng đồ rồi lại lao xuống rửa bát, không chạy kịp thì bị quản lý chửi như tát nước và mặt. Tôi còn nhớ có hôm thằng bạn bê đồ lên cho khách không kịp bị ông ấy ném cả cái cốc vào người, có hôm khách đông quá đến tận 4h sáng mới được về, ngủ được 1-2 tiếng lại phải lên lớp học, thời gian ấy lên lớp tôi chỉ ngủ vì chẳng có chút sức lực nào, người mỗi lúc một yếu đi trông thấy. Đồng lương thì ít ỏi mà làm việc thì cực nhọc, chịu đủ thứ lời nhiếc mắng từ chủ, đến tháng thứ 3 thì chúng tôi không chịu được nữa đành xin nghỉ và quay lại với công việc học tập nghiêm chỉnh.
 
Giờ có được công việc tương đối ổn định, đồng lương cũng khá, tôi lại nhớ về khoảng thời gian ấy, có những hoài niệm, có sự thấm thía. Tôi cũng nhìn ra được bản chất thực sự của cuộc sống này, hồi ấy chỉ đơn giản là hai dãy phố đối diện nhau thôi nhưng một bên là Trung Tâm Du học mọi người tập trung học tập, trau dồi kiến thức, sinh hoạt điều độ. Bên kia là quán internet với những con nghiện game đang thiêu đốt tuổi trẻ vào những thứ hư ảo. Để rồi bây giờ liệu tương lai của những đứa trẻ ấy sẽ đi về đâu, liệu chúng có tự quyết định được cuộc đời mình hay lại bị sa vào những vũng lầy của xã hội, mãi mãi làm nô lệ cho đồng tiền mà không có lối thoát. Chỉ cần bạn suy nghĩ tích cực và làm những điều có ý nghĩa thì cuộc đời bạn sẽ đầy mầu hồng, khi chúng ta có được nền tảng kiến thức vững chắc thì không ai chèn ép được chúng ta cả. Các bạn hãy ghi nhớ điều này trên con đường tìm đến hạnh phúc của mình nhé!

Bình luận

Các tin khác

Đăng ký du học

Họ tên (*)
Số điện thoại (*)
Ngày/tháng/năm sinh
Đã tốt nghiệp
Kỳ tuyển sinh